Nguyễn Chế Nghĩa - Ngọc Phả
2009/09/28,15:50
Danh nhân Nguyễn Chế Nghĩa là một trong mười người nổi tiếng nhất triều trần. Sử sách chép về ngài không nhiều. Nên có một số người vì chút lợi ích cá nhân đã cố tình viết sai bóp méo sự thật. Viết sai viết không đúng lịch sử là có tội với anh linh của đức thánh, có tội với hậu thế. Vì lí do đó xin cung cấp đến các bạn yêu lịch sử bản:
An Nghĩa đại Vương Ngọc Phả
( Tiểu sử tóm tắt Nguyễn Chế Nghĩa ở sở công thần bộ lễ triều Nguyễn do thượng thư giao cho xã Phương Điếm)Đức thành hoàng trang Cối Xuyên (Cối Xuyên nhất xã lục thôn Gồm Đức Phong, Đại Liêu, Mỹ Long, Hoa Điếm, Tiên Nha, Vĩnh Dụ) nay là hai xã Hội Xuyên và Phương Điếm - huyện Gia Lộc. Ngài là Nguyễn Chế Nghĩa có nhiều vũ công, là đại tướng triều Trần.
Ngài vốn dòng dõi thi lễ lớn lên là người thiên tư anh tuấn học vấn uyên thâm. Năm 12 tuổi đã có sức khỏe lạ thường, Cha mẹ ngài còn mời thầy về dạy võ, được thầy giỏi rèn luyện nên Ngài văn võ kiêm toàn. Những binh thư Tôn Ngô, Ngài đều thấu suốt, văn thuyết đều tinh thông. Trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, Ngài còn thục luyện bộ thái ất thần kinh và thuộc làu kinh dịch. Ngài cỡi ngựa bắn cung đánh trường múa đao đều giỏi. Ngài đã làm bài thơ nghĩa khí như sau:
Định thiên lập địa trượng phu thân
Chí khí đường đường mại đẳng luân
Đàn Giáp khẳng mi tề sách sĩ
Trước tiên tu hướng tấn năng thân
Cơ tàng cử hỏa kiêm hoài tuyết
Tích hiển đường yên giữ hán vân
Lưu đắc càn khôn trung nghĩa tiết
Cao đàm thiên cổ nhất hoàn nhân
Năm 16, 17 tuổi tiếng hay văn võ của Ngài đã lừng lẫy nhiều nơi. Năm 17 tuổi Ngài đã đầu quân, nhà Vua và đức Hưng Đạo Vương đã thử tài bắn cung của ngài, môn bắn cung đã được khen là thần tiễn và Ngài được phong là tướng quân đi đánh giặc.
Ngài đã đem dân binh của Lộ Hồng đi chặn giặc ở Nội Bàng. Ở Vạn Kiếp làm cho giặc phải tiến quân chậm chạp, Ngài cũng diệt được nhièu quân giặc nên xa giá nhà Vua đủ thời gian rút khỏi kinh thành. Uy danh ngài đã vang lừng từ cửa ải Chi Quan đến cửa ải Lê Quan. Ngài có hai con ngựa chiến giỏi là Long Câu và Long Đề đã giúp nhiều cho ngài trong chiến trận
Năm 19 tuổi ngài đã đeo ấn tiên phong cùng tướng Phạm Ngũ Lão lên Lạng Sơn, Ngài đã lập 3 trại dân binh, Thử, Xa, Chúc để cản địch. Trận đầu ngài đã cầm quân đánh lui các tướng Nguyên là Trịnh Bằng Phi và Áo Lỗ Xích. Ngài đã được nhà Vua phong khống bắc tướng quân, Nhưng lúc đầu thế giặc còn mạnh quân ta phải tạm rút. Ngài lại được cử giữ Nội Bàng để chống giặc bảo vệ đại bản doanh của Đức Hưng Đạo Vương đang đóng ở Vạn Kiếp. sau đó ngài được giao giữ mặt trận từ Kiêu Kỵ đến đê Cơ Xá, để chặn giặc không cho chúng sang Lộ Hồng, nhiều trận ngài diệt hàng trăm giặc. Ngài lại đem quân phối hợp với Trung Thành Vương diệt đồn Giang Khẩu rồi lại đem quân chặn giặc ở đê Thiên Đức và ở An Hưng. Khi giặc rút chạy. Võ công của ngài đã góp nhiều với triều Trần đánh đuổi quân Nguyên ra ngoài bờ cõi
Dẹp giặc xong nhà Vua lại giao cho ngài đi tổng trấn Lạng Sơn một thời gian ngài lại đi xứ Bắc quốc sau đó ngài được triệu về triều giữ nhiều chức như thái uý, đô úy Nghĩa Xuyên Công, Ngài lần lượt được phong thượng tướng, rồi đại tướng quân, Vua Trần đã gả công chúa Nguyệt Hoa cho ngài ( Lúc ngài là thượng tướng quân)
Ngài la bậc lão thần Lần lượt thờ các Vua Nhân Tôn, Anh Tôn, Minh Tôn, Hiến Tôn nhà Trần với tước công và có lúc được giao đứng đầu văn võ, có lúc được giao cả chức lễ bộ thượng thư. Ngài rất cương trực đã giúp nhiều cho việc triều chính ở triều đình và phủ dụ thần dân nhất là những việc cấy hái tầm tang đê điều.
Đến đời Trần Dụ Tôn thì Ngài bị ám hại. Vua còn dặn quan thái sử không được chép tên ngài vào sử ký. Thế là nỗi bi ai oan khuất của ngài không được rửa sạch mặc dầu triều đình vẫn làm Vương Lễ an táng và phong thần cho ngài là " An Nghĩa đại Vương"
Công chúa Nghuyệt Hoa và thượng vị hầu Nguyễn Sùng Phúc ( Con trai của ngài) không chịu nhận chức tước gì nữa, sau khi ngài mất chỉ ở nhà thủ tiết.
Đến đời vua Lê Thái Tổ đã phong thần cho ngài: " Thượng đẳng phúc thần vạn đại huyệt thực" và đến đời Vua Lê Anh Tôn niên hiệu Hồng Phúc đã giao cho bộ lễ Viết lại Ngọc Phả của ngài xếp cuốn ngọc phả này vào sách bách linh của bộ lễ.
Bản triều đã truy ơn và tiếp tục phong thần cho ngài: Tuấn lương đại Vương rồi quang y đại Vương cùng sửa lại ngọc phả trong sách bách linh của bộ lễ
Tự Đức nguyên niên - Trung thu thần nhật thần lễ bộ thượng thư Đỗ Quang phụng soạn năm 1848
đêm thơ Hải Hà
2009/09/23,06:04
http://video.zing.vn/video/clip/hoi-tho-Hai-Ha.134850.html
Chênh chao
2009/08/16,16:15
Thủa vấn vương khi trăng mười tám
Em theo về phương khác không anh
Đêm cô tịch sân chùa vắng lặng
Mặc rêu phong hoa đại rụng trắng thềm
Anh thẫn thờ đời sao chẳng dịu êm
Đò ghếch mũi không quay về bến cũ
Đời bầm dập biết bao ngày mưng mủ
Đành quặng lòng trả lại tháng năm thôi
Đêm giật mình vạc cất tiếng gọi đôi
Tiếng khắc khoải lan tỏa vào đêm tối
Tầm xuân xanh, tầm xuân đừng nở vội
Để ai kia buông yếm thắm cho mình
Hoa dịu dàng e ấp đón bình minh
Em chớ có gửi hồn mình về đập đá
Đò tới Đông Ba, đò lại qua Vĩ Dạ
Ngây ngất chênh chao tại ngã ba Sình...
Vỡ vụn
Chẳng biết vì sao mùa thu đi vội
Bỏ lại những chiếc lá vàng xao xác đêm đông
Chẳng biết vì sao cuộc tình đi vội
Để nỗi cô đơn ngập kiếp má hồng
Anh
Người đàn ông chạy trốn
Chạy trốn khỏi những đam mê khát vọng
Bỏ lại sau lưng bao giọt buồn chất chồng theo năm tháng
Từng giọt buồn
Vỡ vụn
Bởi khát khao ấp ủ một thời
Em
Ngồi đếm nỗi buồn anh nỡ đánh rơi
Nỗi buồn đặc quánh
Một giọt buồn
Hai giọt buồn
Ba giọt buồn
............
Nhiều nhiều giọt buồn khiến em không còn lành lặn
Và trái tim tan nát muôn lần
Con chim vàng ăn cắp mùa xuân
Ăn cắp cả một thời con gái nữa
Em lặng lẽ rầu rầu khoá cửa
Chiếc khóa vô hình hoen ố thời gian.
Như làn gió
2009/06/07,07:00
Đã nhiều lần ta thường tự nhủ.
Mình sinh ra đâu phải do Trời.
Bao hạnh phúc tinh cha và huyết mẹ.
Hoá hồn thành muôn kiếp đời tôi.
Thủa lọt lòng nghe mẹ ru nôi.
Câu hát vấn vương một thời thơ ấu.
Trên cánh võng tiếng chim nào nỡ đậu.
Âu yếm bên con giấc ngủ say nồng.
Bấy nhiêu mùa xuân, hạ, thu, đông.
Mẹ lửa ấm sưởi nhà ta đấy.
Sóng Trường Giang oằn mình trỗi dậy.
Kìa bà Trưng - Bà Triệu oai hùng.
Mối tình nào của công chúa Tiên Dung.
Đâu phân biệt yêu chàng trai nghèo khó.
Nhiếp chính Ỷ Lan công lao không nhỏ.
Thay chồng giúp con giữ vững cơ đồ.
Biết bao người đã dệt thành thơ.
Gương liệt nữ thời nào chẳng có.
Dịu mát đêm thu ôi vầng trăng nhỏ.
Cả thế gian sao thiếu mẹ hiền.
Được làm người " Ngộ" bởi " Nhân Duyên"
Nam hay nữ cũng đều do tiền định.
Tốt hay xấu mỗi người một tính.
Sự trả vay muôn kiếp luân hồi.
Phúc phận mỏng tình như làn gió.
Chữ " Nhân" nào đã hoá thành tôi!
Nghịch lý VanGogh
2008/11/02,09:46
Trớ trêu Van Gogh
Người đàn ông tự cắt tai mình
Bởi nghèo đói hay do điên loạn
Bức tranh mất tai rao bán
Chẳng ai mua bức hoạ thân hình
Tôi nhớ về Van Gogh và đức hy sinh
Hy sinh cả chiếc tai quý giá
Nhưng trớ trêu thay chẳng ai người mặc cả
Dù một trinh hay tới một đồng
Bao người đàn bà cũng đã rời bỏ ông
Nhưng hoa diên vĩ chẳng phôi phai vẫn nở
Có ai người đâu nỡ
Dang tay ra dù chỉ một lần
Họ coi ông như một dị nhân
Như quái sỹ sống trong nghèo đói
Rời bỏ Hà Lan quê hương
Những tưởng Athène- Paris vẫy gọi
Vậy mà ông vẫn chỉ khó nghèo
Cuộc sống giàu sang cũng chẳng muốn theo
Và ông chết, chết trong tột cùng đau khổ
Ông chết rồi người đời tụng ca ông là thiên tài
Họ chào đón tranh ông mừng rỡ
Mừng rỡ như vớ được những thứ vô giá trên đời
Đáng buồn không khi đời ông chẳng khác trò chơi
Giống con xúc xắc trong tay đám trẻ con nghịch cát
Khi ông sống giá tranh và bản thể ông rẻ mạt
Chết đi rồi biết bao kẻ ngợi ca
Để bây giờ Diên vĩ vẫn nở hoa
Nở ra những đồng đôla trên sự đói nghèo của người đàn ông tự cắt tai mình vẽ tranh rao bán....
Chả Rươi - Đặc sản nổi tiếng Hải Dương
2008/10/15,20:00
Món ngon khó quên
Viết theo yêu cầu của Tú _ Yên
Mỗi độ thu về khi làng quê vào mùa gặt mới, những chút gió heo may tràn về và lúc hoa sữa ngào ngạt tỏa hương thơm cũng là lúc chuẩn bị đón mùa Rươi mới, có lẽ đây là một món ăn mà thực khách nào khó tính đến mấy dù chỉ thưởng thức một lần cũng sẽ chẳng bao giờ quên. Ngày xưa chúng ta thường nghe tả về những món dâng lên vua chúa như nem công chả phượng, bào ngư, yến huyết.... ngày bé bố mẹ làm cán bộ nhà nước ăn gạo sổ nên thường chẳng bao giờ được no, nên những món ăn vậy chắc cũng chỉ như nghe trong chuyện cổ tích, sau này lớn nên đời sống khấm khá được đi giao du nhiều nơi rồi cái món cổ tích giành cho vua chúa kia cũng chẳng còn gì là xa lạ cả mà ăn vài lần là thấy ngán và bình thường, nhưng có lẽ món chả Rươi một món ăn dân dã mà mẹ làm cho ăn ngày bé thì có lẽ sẽ đi theo mãi suốt cả đời tôi.
Tháng 8 âm lịch cái làng nhỏ bé của tôi tên tục gọi là làng "Bung" thị trấn Gia Lộc tỉnh Hải Dương vào mùa lễ hội giỗ đức thánh An Nghĩa Đại Vương Nguyễn Chế nghĩa, một trong mười danh nhân nổi tiếng nhất triều Trần có công hai lần đánh tan giặc Nguyên Mông, nhà nào cũng sắm những món ngon nhất dâng lân làm giỗ đức ngài, nhân dân quê tôi có tài làm cốm Đại, những bông lúa nếp cái hoa vàng vừa kịp đầy sữa được tuốt chọn từng bông sau đó đem về rang lên rồi giã thành món cốm nổi tiếng, ở quê vẫn truyền nhau câu nói" Hồng Diễn - Cốm Đại làm hại con bà" vì cốm đại rất ngon xanh dẻo, thường làm lễ dẫn cưới cùng với hồng Diễn xứ lạng. Sau hội bà con lại vội vã gặt mùa tránh bão và thường có câu:
Tháng 9 đôi mươi, tháng 10 mùng 5 câu ca này bà con dành cho con vật người Việt ta hay làm những món ngon, không phải lúc nào cũng có. Đó là con Rươi. Mà theo từ điển tiếng Việt, nó là con giun đất, thân có nhiều lông tơ nhỏ, sinh theo mùa, ở vùng nước lợ, ăn được, 20 tháng chín và mồng 5 tháng 10 âm là mùa rươi xuất hiện nhiều.

Ở Hải Dương Rươi chỉ có ở các huyện Thanh Hà, Tứ Kỳ và Đông Triều mà thôi. Rươi không ai nuôi được, ngày thường có vác mai đào tung cả ruộng Rươi lên cũng chẳng bao giờ tìm được một con nào, nhưng đến vụ khi nước chiều dâng lên ngập các ruộng Rươi và trời đất vần vũ những ai yếu người sẽ cảm thấy đau ê ẩm mình mẩy là đoán rươi chuẩn bị ra, nhưng thế vẫn chưa đủ cái con vật khó tính này còn đợi trời mưa và khi mưa lất phất các cụ bảo mưa mở lỗ Rươi rồi, thì lúc này những con vật bé tý từ dưới lòng đất chui lên từng đàn, có con dài tới vài mét, lên đến mặt nước chúng bắt đầu đứt ra từng đoạn ngắn mà kỳ lạ thay con nào cũng có đầu có mắt hẳn hoi, chúng bơi thành đoàn ra sông cái bà con chỉ có chờ lúc này là đem thôi thì thúng mủng rổ giá bơi thuyền ra vớt, trên bờ thúng to thúng bé chờ đem Rươi đi bán ngay cho các chợ đầu mối kẻo rươi để lâu sẽ hỏng, những thúng rươi ngon được đem lên Hà Nội và những thành phố lớn bán cho các khách sạn, nhà hàng đặc sản chế biến thành những món ngon cho các thực khách sành ăn, còn những loại ngon vừa đem về các chợ quê bán cho bà con bình dân, nhưng giá thì cũng không bình dân tý nào cả, cách đây vài năm thì chỉ vài chục ngàn là được một Kg nhưng một hai năm gần đây thì Rươi hiếm hơn do ruộng Rươi bị thu hẹp bởi quá trình đô thị hóa nên giá đắt khủng khiếp, một kg rươi ngon ở Hà Nội có thời điểm bán với giá 4- 5 trăm ngàn đồng. Khi Rươi đang ra mà gặp trận mưa dù to hay nhỏ bỗng tất cả chẳng thấy con nào chui ra nữa nên thường gọi là mưa lấp nỗ Rươi
Mua Rươi phải biết chọn rươi ngon, những bà nội chợ giỏi thường chọn những thúng Rươi còn tươi nguyên, con Rươi phải bò lổm ngổm trong thúng, Rươi màu hồng thân mập thì là ngon, còn Rươi màu xanh, thân gày và bò yếu là rươi không ngon khi đánh nhuyễn ra rất ít bột, rán ăn sẽ sác nên giá thường rẻ.
Khi mua rươi bạn không thể không mua kèm theo rất nhiều những loại gia vị đặc chưng với Rươi như thịt ba chỉ ngon, trứng gà vịt tươi, lá nốt, hành hoa, thì là, hạt tiêu, mì chính, nước mắm ngon và còn một vị mà nếu thiếu nó sẽ mất đi rất nhiều mùi vị đặc chưng của Rươi đó là chút vỏ quất.
Rươi đem về nhà cho vào rổ dày nan thả nhẹ nhàng vào chậu nước rồi rửa nhẹ tránh làm vỡ ruột, nhặt sạch mùn rác sau đó để ráo nước rồi đổ rươi vào âu dùng đũa đánh nhuyễn càng lâu càng ngon, ta sẽ băm nhỏ thịt ba chỉ tùy theo số lượng Rươi mà cho nhiều hay ít, thường 1 kg rươi chỉ cho một hai lạng và khoảng hai quả trứng gà hoặc vịt đập vào, rau gia vị thái chỉ rồi vằm nhỏ cho vào cùng mì chính hạt tiêu nước mắm ngon trộn thật đều là được.
Việc rán chả rươi mỗi nơi một khác có nơi cho Rươi sau trộn gia vị vào rán luôn nhưng như vậy Rươi sẽ không ngon vì Rươi sẽ chín không đều và dễ cháy, khi ăn sẽ thấy khô không còn vị béo ngậy, muốn Rươi ngon ta dùng nồi hấp xôi cho lót lá chuối xuống dưới, sau đó cho từng muôi Rươi vào hấp bánh, khi Rươi chín đều đóng bánh ta đem bánh Rươi đã được hấp chín cho vào chảo mỡ nóng già và đun nhỏ lửa sao cho rươi không cháy nhanh, khi bánh rươi có màu vàng cánh dán đều hai mặt bạn hãy vớt Rươi ra để ráo mỡ và lúc này bạn biết không mùi của Rươi thơm ngào ngạt khiến những người đứng cách xa hàng vài trăm mét cũng ngửi thấy mà phía bên trong bánh chả vẫn mềm.
Nước chấm rươi ngon nhất là nước mắm chắt, có tỏi ớt chỉ thiên bỏ hạt vằm nhuyễn cho thêm tý mì chính đường và chút chanh là hợp nhất, nếu nơi nào sang thì có thêm ít tinh dầu cà cuống mùa gặt thì ôi chao bạn ăn một lần sẽ không bao giờ quên
Quấn một ít lá rau diếp, rau thơm cùng bún ngon và bẻ một chút bánh dươi nóng hổi cuộn vào rồi chấm nước mắm bạn cảm thấy vị ngậy ngậy,mùi thơm ngào ngạt đặc chưng của rươi và thêm chén rượu ngon cùng vài người bạn tâm giao thì có lẽ bạn sẽ được hưởng một bữa tiệc thật tuyệt vời trong một buổi chiều thu đáng nhớ, mà biết đâu trong bữa ăn ngon vậy bạn sẽ lại lẩy ra được vài vần thơ hay thì sao
Nếu bạn muốn có một sự đặc biệt hơn là đãi bạn bè món Rươi vào những ngày tết nguyên đán trong cái tiết trời se lạnh trong không khí vui vẻ bên mâm cỗ tết còn có món chả Rươi thơm lừng thì thật là một sự thú vị đặc biệt, sẽ có rất nhiều người thắc mắc làm sao mà tết có Rươi ăn, nhưng điều đó không khó mình sẽ mách nhỏ các bạn nhé, Rươi sau khi hấp thành bánh bạn cho vào chảo mỡ rán, nhưng bạn không nên rán vàng như để ăn ngay mà chỉ nên rán qua cho bánh rươi đanh lại là được, sau đó xếp những bánh Rươi vào một hộp nhựa có nắp đậy kín lại rồi cho vào túi ni nông gói trặt rồi xếp vào ngăn đá tủ lạnh, tết đến xuân về khi hoa mai hoa đào nở rực rỡ, bạn chỉ cần lấy Rươi từ tủ lạnh ra để khoảng 30 phút những bánh rươi đóng băng sẽ tự rời nhau ra, sau đó bên bếp than hồng những chảo rươi nóng hổi bốc mùi thơm ngào ngạt lan toả khắp không gian quyện lẫn cùng hương trầm ngào ngạt cùng không khí đầm ấm ngày tết xum họp thì chắc chắn đây sẽ là một món quà đặc biệt hiếm có của ngày tết cổ truyền phải không?...
Đây là món ăn do chính tay Vinh chế biến còn vài ngày nữa là đến ngày rươi ra rồi nếu ai muốn ăn món ăn do tự tay Vinh chế thì đăng ký rồi khi nào mua được Rươi Ngon mình sẽ thông báo và mời các bạn thuê chuyến xe về Hải Dương Vinh sẽ tự tay vào bếp chế biến để đãi bạn bè, bạn nào ở xa không về được cũng coi như đây là một món quà đặc sản nổi tiếng mà Vinh cùng tấm lòng của mình đãi các bạn nha, chúc Tú Yên ở Trà Vinh chưa bao giờ được thưởng thức món đặc sản này hãy đọc và bay ra nhanh Hải Dương Vinh sẽ để giành. hihihi :bigrose: :bigrose: :cheer: :cheer:
Đời như một áng mây quaTình như làn gió cho ta cuốn mình
http://nguyendinhvinh.vnweblogs.com/http://clip.vn/watch/cam-nhan-ve-tap-tho-ngo-Nguyen-Dinh-Vinh/WF2Z,vn?cPage1=1&cTab=0
Viên mãn
2008/09/26,14:12
Viên mãn
Đêm rùng mình
Giọt giọt khai nguyên rịn chảy
Ai lần đầu chẳng thấy
Một chút thôi
Nhưng hạnh phúc ngập tràn
Trời đất cười đôi lứa giao hoan
Bởi giây phút nồng nàn và đắm đuối
Hừng hực tuôn trào tình yêu nóng hổi
Sự hiến dâng khao khát bồi hồi
Cũng tại vì ta quá yêu thôi
Nhưng nhắc đến người đời thường cho ta là tục tĩu
Chẳng có ai chịu hiểu
Bởi vì sao lé tránh điều này
Ngàn năm rồi cũng chẳng đổi thay
Quy luật tồn sinh mãi cần đến nó
Tột đỉnh thăng hoa và dòng máu đỏ
Là hiện sinh một kiếp con người
Ta hiến dâng cả những nụ cười
Những nụ cười rạng ngời viên mãn
Hà Nội và tôi
2008/09/05,16:18
Hà Nội và Tôi
Tôi giơ tay chạm phải tháng năm
Chạm phải những nỗi niềm riêng tư thầm kín
Nét rêu phong
Chiều thu bịn rịn
Hoàng hôn lặng lẽ quay về
Tôi thả hồn trên những triền đê
Dòng Hồng Hà cuồn cuộn chảy
Thăng Long
Xưa còn đấy
Một thành phố đổi thay
Một thành phố thanh bình
Tôi yêu sao những sáng bình minh
Gợn sóng Hồ Tây
Gió xào xạc thổi
Thơm thơm mùi cốm mới
Ngọt ngào Hà Nội tôi yêu
khởi nguồn
2008/09/01,19:38
Khởi Nguồn
Tận cùng sự sống là cái chết
Nhưng cái chết khởi nguồn cho hạnh phúc hiện sinh
Ai bảo ta đa tình
Ta chung tình
Để mỗi ngày phải sống trong mòn mỏi
Sự khởi nguồn trong tình yêu
Là điều cốt lõi
Ta hóa thai trong ánh mắt ngục hình
Cơn gió hoang mãi chẳng lặng thinh
Lại cuốn xoáy ta vào trong vòng tròn tinh quái
Con tim như ngây dại
Cứ ứ lên
Cứ dồn lên
Cứ trào lên
Và ta sợ hãi
Sợ hãi một ngày ta đánh mất chính ta
Hỡi người thương
Hãy nhân tình yêu bằng sự kết trái đơm hoa
Và rộng mở tấm lòng
Để cùng trao nhau ly tương phùng - tương ngộ
Không đếm đong
Không tính gì lời lỗ
Phải tính bằng hạnh phúc trong nhau
Lại ứ lên
Lại dồn lên
Lại trào lên
Để cùng nén trặt nỗi đau
Nỗi đau của sự chia lìa
Khi một trong hai chúng ta phải chết
Tiếp tục một vòng quay
Một vòng đời nhọc mệt
Rồi lại đi tìm một hạnh phúc hiện sinh
Ráng chiều
2008/08/24,14:48
Ráng Chiều
Mong manh vạt nắng cuối chiều Đông
Bắt gặp cô em tưới luống hồng
Má lúm đồng tiền duyên đẹp quá
Chăm hoa chẳng để ý qua sông
Trời chiều bảng lảng mây bay lại
Có khách mua hoa muốn bán không
Tủm tỉm em cười xin bán tất
Bán hoa bán cả ráng chiều Đông
Hững Hờ
Ai xui con nhện mải giăng tơ
Mỏng mảnh trăng buông khéo hững hờ
Tủi kiếp hồng nhan ngàn bạc phận
Để rồi tha thẩn thả hồn mơ
Trách sao nguyệt lão xe tơ rối
Cho em lầm nỡ miếng trầu hôi
Con trăng sóng soại trên cành liễu
Hờ hững dòm xem bấy lâu rồi
Hoa cỏ may
2008/08/22,19:36
Nguyên văn bởi Nguyễn Đình Vinh
Vá Quê
Ngất ngây một chút men trời
Cỏ may sao nỡ xa rời làng quê
Bỗng dưng em bỏ câu thề
Hoa may trắng rụng ven đê đâu còn
Em về phố thị lầu son
Để anh ở lại mỏi mòn nhớ mong
Chút thương gói lại trong lòng
Tôi gom may gửi bóng hồng thủa xưa
Rầu rầu trời đổ cơn mưa
Cầu vồng bẩy sắc chẳng đưa em về
Cho tôi lạc cõi u mê
Hoa may phố thị đâu về với tôi
Mong em ở chốn xa xôi
Lấy bông lau phố để rồi vá quê
hoacomay
Cỏ may...thì vẫn cỏ may
Chân quê giữ nét xưa nay vẫn là...
Mơ gì son gấm lầu hoa
Thị thành ,phố của người ta hỡi chàng.
Cỏ may cỏ mọc đê làng
Em con gái Mẹ,dịu dàng áo the
Trách chi anh!Trách vội ghê
Màu tim tím ,ấy lời thề thủy chung
Đã thương thương đến tận cùng
Yêu em núi đá chập trùng anh qua
Hợp duyên xuân hẹn một nhà
Cỏ may - nhẫn cưới ,em là cô dâu
Nhắn người chốn ấy nhớ câu
"Có lòng chớ ngại sông sâu đắm đò"
Hihi,Hoacomay mạo muội mấy lời...xin đừng giận!
Anh Vinh nối tiếp bài hoa cỏ may cho vui nhé... mong Hoa cỏ may ko được giận đâu đấy:
Vướng sầu
Cỏ may có lỗi gì đâu
Phải chăng kiếp trước vướng sầu trần gian
Cũng do tôi quá nồng nàn
Giận ai nên đã vướng quàng cỏ may
Khi nào nhẫn cỏ trao tay
Để giờ bông cỏ vội bay về trời
Bão lòng vùi dập tả tơi
Gừng cay muối mặn bao đời không thay
Lều tranh hai trái tim này
Men tình chưa dứt mà nay xa rồi
Tôi buồn nên giận vậy thôi
Sông sâu sóng lớn ai ngồi thuyền qua
Một thời nói dối mẹ cha
Mà nay hoa cỏ bỏ ta một mình
Còn đâu quán dốc sân dình
Còn đâu nhẫn cỏ duyên tình hai ta
Còn đâu xuân hẹn một nhà
Cỏ may nhẫn cưới em là cô dâu
Qua sông nay đã có cầu
Làm chi còn ngại sông sâu đắm đò
Bông Hồng Vàng
2008/08/15,18:06
Chiều đi làm về vào www.vietnamcayda.com được đọc bài cảm nhận văn học của Tú Yên về bài thơ ước gì nhân lễ vu lan, lại đọc bài viết của Tử Thắng. Vinh thật xúc động vì mình vẫn hạnh phúc khi còn có cha mẹ. xin tặng chị và tất cả mọi người, những người còn có cha mẹ và những người không còn cha mẹ bài thơ Vinh vừa viết coi như món quà của chúng ta tri ân tới các đấng sinh thành:
Bông Hồng Vàng
Vu lan về con cài trên ngực
Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha
Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhòa
Của những đứa con nhớ về cha mẹ
Thắp nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ
Nỗi lòng con gửi gắm những niềm thương
Dù bao năm, dù có hóa vô thường
Công sanh dưỡng vẫn là công lớn nhất
Cả cuộc đời mẹ cha tất bật
Cho các con lẽ sống tình yêu
Đại dương bao la
Đâu đã là nhiều
Với chúng con mẹ cha là tất cả
Có đôi lúc
Mải mê quay với vòng đời ồn ã
Những đô hội
Thị thành
Và những phương trời lạ
Chợt giật mình
Tỉnh giấc nhớ mẹ cha.
Vu Lan và bài Ước gì của Nguyễn Đình Vinh
2008/08/15,13:43
Vu Lan và bài Ước gì của Nguyễn Đình Vinh - Hôm qua, 11:31 PM

Vu Lan và bài thơ Ước gì
của Nguyễn Đình Vinh
Con muốn nói rằng: Con yêu Mẹ lắm !
Người đã cho con trái tim nồng ấm dịu dàng...
...
Ngày xưa giờ đã ngút ngàn...
Vẫn về trong giấc mộng tàn cuối đêm !
Vâng !
Từng ngày, từng tháng, từng năm...
Thời gian trôi đi...đi mãi...và không bao giờ quay lại...
Biết bao nhiêu thứ trên thế gian nầy cứ cuốn hút đời ta. Vũ trụ xoay vòng, vũ trụ bao la...con người là một sinh vật nhỏ bé vô cùng trong khoảng không vô tận !
Nhưng có lẽ, những gì hiện hữu trong tâm linh con người lại càng thăm thẳm, khôn lường: Đó là Tình yêu
Và trên hết của lòng yêu thương giữa người và người...không giới tuyến, không phân chia...dù bất cứ đâu, bất cứ nơi nào trên trái đất...có một tình yêu không gì so sánh được: Tình yêu của Mẹ
Vu Lan lại về...
Từ muôn đời nay, cứ mỗi năm đến rằm tháng bảy, thì ai ai, dù đang làm gì, dù đang ở tận nơi đâu...đều có một thoáng bâng khuâng nhớ về...Mùa báo hiếu.
Tháng bảy về...năm qua năm...Tôi - buồn lại thêm buồn ! Mùa báo hiếu... như một lời nhắc nhở...như một bước quay về...luôn khiến Tôi hoài vọng thật nhiều đến người Mẹ thân yêu...
Ước gì trở lại ngày xưa
Lúc tôi còn bé Mẹ đưa đến trường
Mẹ dành tất cả yêu thương
Có quà bánh Mẹ thường nhường cho tôi
Đó là 4 câu mở đầu cho bài thơ Ước gì của Nguyễn Đình Vinh.
Thật giản dị, thật bình thường...Nguyễn Đình Vinh với gần nửa kiếp con người, vẫn ngong ngóng về một thời xa...xa lắc ! Thời gian trôi đi, nhưng trong tận cùng tâm hồn của mỗi chúng ta, có lẽ sẽ không bao giờ quên được những bước chập chững đầu đời với sự chăm bẳm dắt dìu của Mẹ !
Thơ Vinh chân chất, nhẹ nhàng...có một chút gì đó chân quê, mộc mạc...lại dễ khiến mủi lòng cho Tôi...cho những ai đã không may mất Mẹ trên đời !
Những cử chỉ thật đời thường...Mẹ đã hy sinh, đã gian khổ để nhường lại cho con những gì tốt đẹp nhất trong cuộc sống của mình
Mái tranh xưa ướt dột rồi
Chổ khô con ngủ Mẹ ngồi che mưa
À ơi tiếng Mẹ ru trưa
Lời ru Mẹ cất tôi vừa ngủ ngon
Đêm đêm trăng khuyết trăng tròn
Các con say giấc Mẹ còn làm cơ...
Những nét chấm phá trên một bức tranh thơ ấu, Nguyễn Đình Vinh như lần giở từng trang hoài niệm vẫn nằm im lìm trong ký ức nhạt nhòa...dù đã qua đi, không bao giờ quay lại...nhưng mãi mãi vẫn âm ỉ trong lòng của mỗi con người chẳng thể nào quên !
Thú thật rằng, lần đầu đọc bài thơ Ước gì của Vinh, Tôi chỉ ngờ ngợ trong lòng một điều gì đó...như xa xôi...như bâng khuâng khó tả, mà hình như cũng ấm áp và gần gủi đến không ngờ...Để rồi đọc lại lần 2...lần 3...Tôi bất chợt nhận chân rằng: cái điều gì đó mông lung, mờ ảo...chính là nỗi đau đáu nhớ về bóng dáng Mẹ thân yêu ! Những cử chỉ đầy ắp trìu mến, sự bao dung và lòng hy sinh vô bờ bến... Mẹ đã nhường đi cho con tất cả...không đắn đo, không do dự, không tiếc nuối, ngại ngần !
Những hình ảnh trong thơ Nguyễn Đình Vinh, chẳng có gì trau chuốt, chẳng có gì cầu kỳ...nhưng lại toát lên nét đẹp tột cùng với bóng dáng thân quen của người Mẹ, với tình yêu vô bờ bến dành trọn cho con cái của mình.
Bây giờ tóc Mẹ bạc phơ
Chân đi không vững mắt mờ xa xăm
Mẹ già rồi !
Hình ảnh Mẹ với: tóc bạc phơ, với chân đi không vững...khiến lòng ta chợt như chùng xuống, như lặng đi...và ta cảm thấy đau xót vô cùng !
Thời gian quả là khắc nghiệt và tàn nhẩn !
Bao nhiêu tất bật của cuộc đời...những tháng ngày vất vả, cực nhọc chỉ với ước mơ cháy bỏng trong lòng là mong muốn con mình được hạnh phúc đã khiến Mẹ già còng lưng theo năm tháng.
Thời gian đã tàn phá cả một thời xuân trẻ...để Mẹ ta mỏi mòn với đôi mắt thiếu nữ ngày nào giờ đã mờ yếu, xa xăm !
Ước gì tôi mới mười lăm
Cho Mẹ trẻ lại Mẹ chăm tôi mà
Nguyễn Đình Vinh đã cho ta một liên tưởng thật sâu lắng: Ngày tôi mười lăm tuổi... Mẹ tôi còn trẻ lắm !
Ở đây, Nguyễn Đình Vinh đã thật sâu sắc trong một ước mơ thật trẻ thơ. Không phải là: Tôi mười lăm để được Mẹ chăm bẳm hay nuông chìu, âu yếm_
Tôi mười lăm để được vòi vĩnh hay nũng nịu đòi quà... Mà đơn giản: Tôi mười lăm để Mẹ tôi " trẻ lại "... Tôi đã thật sự xúc đông với những câu thơ...thật thà đến ngây ngô, những cũng đầy ắp tình cảm chân thành của một tấm lòng hiếu thuận.
Ngóng trông buổi chợ mua quà
Những mong sống dưới mái nhà tranh quê
Quê hương...
Cho dù chỉ là một mái tranh nghèo, một con đường đất ngoằn ngoèo trơn trợt, Đình Vinh vẫn muốn được trở về...vì nơi ấy có Mẹ...
Vu Lan_Mùa báo hiếu
Tôi muốn viết về Mẹ của Tôi.
Và bài thơ Ước gì của Nguyễn Đình Vinh, đã như một hồi ức cho chúng ta phải luôn tự nhắc nhở mình rằng: Thật diễm phúc biết bao khi ta được mãi mãi sống yên bình trong vòng tay yêu thương của Mẹ
Có một câu hát, mà cứ mỗi lần Tôi nghe, là mỗi lần lại rưng rưng nước mắt
Mẹ già như chuối Ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lao
Tình Mẹ thơm lừng ngan ngát và mềm dịu biết bao !
Tình Mẹ ngọt ngào, đầy ắp...luôn vấn vít quanh đời như hạt lúa, như bát cơm mà ta luôn cần thiết mỗi ngày
Và tình Mẹ...là tất cả những gì trân quí nhất trên thế gian mà tạo hóa ban tặng cho những người con.
Mồ côi...khổ lắm ai ơi !
Đói cơm, khát nước không người nào lo...
Lời nhạc thật trầm, thật nồng nàn...như hòa quyện với lời thơ của Nguyễn Đình Vinh...cho ta luôn muốn quay lại ngày xưa...để được mãi là đứa trẻ thơ...an lành bên gối của Mẹ hiền yêu dấu !
Tú_Yên
Hồn Quê
Chiều tà...
Những tia nắng cuối cùng làm bầu trời rực lên một màu vàng ánh tuyệt đẹp
Vài sợi mây mỏng mảnh màu tím thẫm có viền sáng như nhũ kim
Phản chiếu xuống cánh đồng lênh láng nước
Mấy khóm lúa lưa thưa phất phơ hình răng lược
Ngậm đòng
Xa xa những ngôi nhà
Như vắng bóng đàn ông
Dưới những gốc hồng
Đám trẻ con khép nép nhìn qua hàng dâm bụt mọc
Cái chĩnh cà
Lăn lóc
Vướng buồn sợi nhớ thời gian
Ngoằn ngoèo những vết nhăn
Hằn sâu đuôi mắt mẹ một kiếp đa đoan
Gắn hồn vào đất
À ơi
Những câu thơ ướt mật...lời ru
Xuân về
Đám chim sẻ giật mình sau giấc ngủ bù...
Ngơ ngác
Lá non xanh xào xạc
Hồn Quê
Mặc kệ
Cái chớp mắt em xinh
Như ngục hình nhốt tôi vào đó
Tôi quỳ xuống
Với một lời thỉnh cầu nho nhỏ
Mong sao mãi ở trong này
Mặc thời gian
Mặc kệ đổi thay
Tôi vẫn muốn làm tử tù trong mắt
Cho dù mất sạch
Vẫn mong em
Nhốt cả đời tôi
Đất Nước
2008/08/11,21:11
ĐẤT NƯỚC
Đất nước tôi
Đất nước của những lời ru
Giọng ca trù
Làn điệu chèo mượt mà ấm áp
Câu giao duyên đối đáp
Đâu đây văng vẳng suốt canh thâu
Réo dắt tiếng đàn bầu
Cung thương
Cung trầm
Cung bổng
Đất nước tôi
Lưng tựa dãy Trường Sơn hùng vĩ
Mặt quay hướng biển đông
Đón bình minh rực rỡ ánh hồng
Đât nước của những chiếc đèn lồng
Đèn kéo quân
Đêm trung thu bé quây quần phá cỗ
Còn đây những vết thương loang lổ
Cùng với thời gian
Khi nắng hạn
Đông tàn
Mưa tràn
Lũ quét
Những đêm giá rét
Chia nhau củ khoai nuớng ấm lòng
Của những sự chờ mong
Khắc khoải
Mệt nhoài
Sau bao cuộc chiến chinh
Nay thực sự yên bình
Đêm đêm
Trai gái trao tình
Đất nước
Đang từng bước chuyển mình
Hứa hẹn bao mùa xuân ước vọng.
MẸ
Hai vai nặng trĩu gánh non sông
Mẹ đã sinh ra giống tiên rồng
Từ thủa hồng hoang đi mở cõi
Đưa con khai sáng xứ trời đông
Mẹ đã cho tôi cả cuộc đời
Ru tôi bằng câu hát à ơi
Tần tảo chắt chiu nuôi con lớn
Mẹ là điểm tựa lúc chơi vơi
Này đây chiếc áo của mẹ ta
Ngấm mặn mồ hôi lúc xế tà
Trải biết bao mùa mưa nắng gió
Đôi bàn tay mẹ dệt gấm hoa